Tôi và người ấy chia tay nhau được hơn 3 tháng, trong thời gian đó tôi chẳng muốn đi đâu, chẳng muốn tiếp xúc với ai, đặc biệt là đàn ông.
Rồi công việc suôn sẻ nhưng lại có một vài xích mích nhỏ với đồng nghiệp v́ sự hiểu lầm vô cớ nên tôi buồn buôn vô cùng. Đi làm về tôi lao vào giường nằm, tối chỉ xem phim ở một vài kênh rồi đi ngủ, ngày mai lại đi làm.
Cứ như thế tôi sống trong lặng lẽ và tẻ nhạt. Thế rồi vô t́nh một người bạn thân của anh ấy đến chơi. Chúng tôi nói chuyện, tâm sự với nhau nhiều hơn. Cho đến một hôm sinh nhật một người bạn, chúng tôi lại gặp nhau và uống rượu rất nhiều. Đến khi đưa tôi về, anh ôm tôi và nói: "Anh thích em, từ lâu rồi, từ khi anh biết em và C. yêu nhau, nhưng anh không dám nói v́ sợ C. hiểu lầm và em không đồng ư nên anh cứ âm thầm thích em. Bây giờ em và C. chia tay rồi, anh sẽ công khai tán em". Anh ấy hôn tôi, tôi cũng chẳng nói được lời nào và cứ thế chúng tôi quấn vào nhau. Rồi cái ǵ đến sẽ đến, chúng tôi làm chuyện đó cháy bỏng và cuồng nhiệt, chẳng c̣n biết trời đất là ǵ nữa.
Sau khi tỉnh dậy, chúng tôi nh́n nhau và cảm thấy vô cùng ngại ngùng, nhất là tôi. Tôi cảm thấy ân hận và tội lỗi vô cùng. Tôi sợ C. biết và t́nh bạn giữa C. và anh ấy sẽ đổ vỡ, v́ họ rất thân nhau (như anh em vậy).
Trời ơi, tôi đă sai rồi, một phút nông nổi, quá chén mà giờ đây xấu hổ và dằn vặt bản thân kinh khủng. Tôi cũng chẳng dám gặp lại anh ấy nữa. Tôi đang hoang mang và gần như phát điên lên, mệt mỏi và ân hận vô cùng.
Tôi biết ḿnh đáng trách lắm, nhưng mọi chuyện đă xảy ra rồi. Xin mọi người hăy cho tôi ư kiến để tôi thoát ra khỏi tâm trạng nặng nề như hiện nay.