Khi ngồi viết lá thư này, tôi đă là một người phụ nữ ngoại t́nh. Tôi thấy con người ḿnh đáng bị khinh bỉ.
Tôi không biết tôi đang cố gắng trả thù chồng hay đây là bản tính lăng nhăng của ḿnh. Tôi đau khổ và mong rằng báo hăy tư vấn giùm tôi.
Tôi cưới chồng đến hôm nay đă được gần 3 năm và hiện tại đă có một cậu con trai rất dễ thương 6 tháng tuổi. Chúng tôi yêu nhau được 2 năm, vượt qua mọi khó khăn để tiến đến hôn nhân. Cuộc sống vợ chồng ban đầu gặp rất nhiều sóng gió, có thể do tôi quá khó tính. Mặc dù vẻ bề ngoài của chồng tôi phong độ và anh là người biết làm ăn nhưng so sánh giữa tôi và anh, tôi hơn anh về nhiều mặt: gia đ́nh, học vấn nên khi vợ chồng căi nhau, tôi hay ch́ chiết và lăng mạ anh.
Một năm sau ngày cưới tôi mang bầu và cũng là lúc tôi phát hiện chồng qua lại với gái cơ quan. Tôi tuyệt vọng và suy nghĩ rất nhiều, đă dùng tất cả biện pháp để nói với người con gái kia nhưng cô ta vẫn thường xuyên nhắn tin cho chồng tôi.
Mỗi lần nằm ngủ, tôi tự nh́n lại bản thân ḿnh, có phải do tôi quá khắt khe trong gia đ́nh, lăng mạ anh quá nhiều để rồi cuối cùng tôi đă đẩy anh đến với cô ấy. V́ vậy tôi thấy ḿnh nên thay đổi bản thân.
Tôi thực hiện tất cả những ǵ trên báo hướng dẫn và anh cũng thấy được điều đó. Rồi mọi chuyện cũng qua khi tôi và anh được gia đ́nh hàn gắn. Tôi tạm thời bỏ qua chuyện đó và chú tâm vào việc sinh em bé. Khi bé chào đời cũng là lúc tôi như con thiêu thân được bay nhảy khắp mọi nơi. Tôi hẹn gặp tất cả những người đàn ông theo đuổi ḿnh và cho họ tất cả những cơ hội mà họ có thể.
C̣n phần chồng tôi, sau khi sinh em bé, anh đă tu tâm dưỡng tính chăm sóc vợ và con. Anh thay đổi hoàn toàn, tất cả với anh chỉ là con. Từ đó tôi cũng nghiệm ra một điều, phụ nữ muốn đàn ông trở về nhà th́ lúc nào cũng phải đẹp và nở nụ cười trên môi. Cuộc sống gia đ́nh hạnh phúc và êm đềm trôi qua.
Nhưng h́nh như chưa bao giờ tôi quên được chuyện chồng ḿnh đă phản bội khi ḿnh bụng mang dạ chửa. Tôi thấy hận anh và người phụ nữ kia, họ đă chà đạp lên ḷng tự trọng của tôi nhưng v́ con, tôi vẫn sống cùng anh. Thế nhưng càng hạnh phúc, tôi càng thấy chán chồng, tôi tự hỏi cuộc sống cứ thế trôi qua sao nhỉ?
Rồi một ngày tôi gặp được anh, anh rất galant và chiều chuộng tôi, nhưng có một điều là anh không biết tôi có chồng con, chỉ biết sang năm tôi sẽ lấy chồng. Tôi đă giấu giếm tất cả mọi chuyện và khi tôi buồn hay chán cần người đi chơi tôi lại gọi điện cho anh. Tôi cảm nhận anh yêu tôi thật ḷng, anh có thể đứng hàng giờ chờ tôi chỉ mong gặp tôi nói chuyện dăm ba câu. Rồi một ngày chuyện ǵ đến đă đến, tôi đă lên giường với anh. Tôi không biết ḿnh muốn thỏa măn dục vọng cho ḿnh hay là tôi đă yêu anh. Xác suất yêu anh là rất thấp v́ lúc nào tôi cũng xem chồng con là số một.
Có thể mọi người cho rằng tôi là người phụ nữ lăng loàn nhưng tôi không biết v́ sao tôi lại làm điều đó. Nhiều đêm nằm ngủ, nh́n đứa con thân yêu của ḿnh tôi chột dạ bởi câu nói “con trai hưởng phúc mẹ”.
Tôi muốn chấm dứt mối quan hệ này nhưng cứ buồn là tôi lại muốn gặp anh. Tôi đang băn khoăn và không biết ḿnh phải làm như thế nào? Hiện tại chồng tôi vẫn không biết về mối quan hệ này.