Khi những tiếng ve trên cành đã râm ran, phượng hồng đã rực cháy một khoảng trời và điệp vàng đã phủ kín những lối đi.
Mùa hè đến. Những năm tháng học trò đã mãi mãi xa rồi nhưng trong kí ức nó luôn là những kỉ niệm đẹp nhất trong cuộc đời mỗi chúng ta.
Nếu có ước muốn trong cuộc đời này, hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại
Thời
gian một đi không trở lại đó là chân lí mà ai cũng biết. Thế nhưng con
người luôn muốn níu lại thời gian, nhiều lúc muốn thời gian ngừng trôi
và kim đồng hồ có thể quay ngược. Với những ai từng bước qua những năm
tháng học trò, từng ngồi trên ghế nhà trường thì ước mơ ấy càng trở nên
cháy bỏng. Ai có thể quên được những giây phút đẹp nhất trong cuộc đời
ấy với tiếng nói thấy cô và những giọng nói tiếng cười.
Chia tay
luôn là giây phút chia xa đầy lưu luyến và chia tay tuổi học trò thì
khoảnh khắc ấy càng nghẹn ngào “Đặt bàn tay lên môi, giữ chặt tiếng nấc
nghẹn ngào, Thời gian sao đi mau xin hãy ngừng trôi”.
Những gì
đã qua không thể lấy lại được. Và những ước mơ luôn khiến mỗi chúng ta
như có thêm động lực để phấn đấu hơn nữa để, “Cho bao khát vọng, đam mê
cháy bỏng/Sẽ còn mãi trong tim mọi người” và cũng để “Bên nhau tháng
ngày, cho nhau những hoài niệm/Để nụ cười còn mãi lắng trên hàng mi,
trên bờ môi/Và trong những... kỷ niệm xưa .....!”
Mùa hè ơi sao đến vội vàng
Với những ai yêu mùa hè với những ánh nắng đỏ lửa, những con
đường rợp lá me bay hay yêu màu đỏ hoa phượng, màu tím bằng lăng thì
luôn mong mùa hè đến thật nhanh. Thế nhưng, với những lớp học trò thì
không ai muốn mùa hè đến nhanh vì mùa hè gắn liền với mùa của chia tay.
Ngày
tháng trôi qua mau, cho lòng thêm nuối tiếc.. Đó là sự nối tiếc về “Một
thời mộng mơ đã qua”, về “tà áo trắng thướt tha sân trường”. Kỉ niệm
qua đi, thời gian qua đi tất cả giờ chỉ còn lại trong kí ức “sẽ không
còn những khi bâng khuâng nghe hè về trống vắng”.
Thời khắc chia
tay đến khi những giọt nước mắt vỡ òa hay chỉ là “rớt khẽ bờ mi”. Đó là
giây phút chia xa. Chia xa rồi mọi thứ giờ đã chìm vào dĩ vãng và chỉ
còn đọng lại trong nỗi nhớ của mỗi chúng ta về “bao năm tháng dịu êm”.
Đó là lí do mà những ai đã bước qua tuổi học trò luôn băn khoăn tự hỏi
“Mùa hè ơi sao đến vội vàng”.
Đường về trường ôi sao lạ quá
Trong sâu thẳm tâm hồn mình ai cũng muốn một lần được trở về với
ngày xưa yêu dấu. Đó là giây phút ta lắng lại, mơ màng hay tưởng tượng
về những ngày đã qua. Kỉ niệm ấy ùa về khi ta bước trên con đường thân
quen. Vẫn là con đường ấy thôi. Vẫn là những cây điệp vàng vẫn trải đầy
hoa, vẫn là lớp cũ trường xưa thế nhưng chỉ thiếu đi thầy cũ bạn xưa.
Tâm trạng ấy khiến con đường về trường bỗng lạ quá. Cái lạ ấy phải
chăng xuất phát từ chính cái lạ trong tâm hồn chúng ta. Thế nhưng lạ
rồi lại thành quen khi mà những kỉ niệm nhanh chóng ùa về theo dòng suy
nghĩ miên man với nỗi nhớ vô bờ.
Đó là nỗi nhớ về những con
người: nhớ bạn – những người “cùng sống dưới mái trường này”; nhớ thầy
người “chắp cánh ta bay vào cuộc sống”.
Đó là nỗi nhớ về cảnh
vật: nhớ về những ghế đá hàng cây. Đó còn là nỗi nhớ về mùa thi, nhớ về
những ngày chia tay để “nụ cười còn xao xuyến lòng ai”.
Tháng
năm học trò đã qua đi nhưng hãy để dành một khoảng thời gian dù là ít
ỏi thôi để chúng ta cùng nhớ về những ngày đã qua về những kí ức tuổi
học trò:
Thưởng thức bản nhạc : Mong ước kỉ niệm xưa
Nhung,
Sao nghe bản nhạc nay tối lại nhớ mối tình đầu wa,nó thật đẹp làm sao
Danh,
Hic,còn lại nhớ những ngày tôi yêu đơn phương thấy hay làm sao.làm lúc nào tôi cũng phiêu,thấy em cười lòng tôi xao xuyến làm sao.Mong em ở nơi phương xa luôn luôn hạnh phúc
Tình yêu của tôi.
Khang,Sai Gon
Không hiểu sao nghe bài nay mình nhớ em gái nhỏ năm xưa quá!
Giang,Cali
Sau mười ba năm găp lai. Anh vẫn thấy em không hạnh phúc vì hiếm muộn con cái ở đất miền trung xa xôi đó.
Em ơi! hãy cố gắng giữ nét vô tư như ngày nào.
Morey,DrfhCfwdoKU
I'm not easily imrespsed but you've done it with that posting.